xuyên thành phu nhân nhà giàu
Thi công nội thất chính là phần vô cùng quan trọng để hoàn thiện bản thiết kế nội thất.Đội ngũ của On Home Asia với nhiều năm kinh nghiệm trong lĩnh vực thi công nội thất sẽ mang đến cho quý khách hàng dịch vụ trọn gói giúp tiết kiệm thời gian, công sức, chi phí và đảm bảo hoàn thiện nội thất ngôi nhà
Với phù nề của thận, điều này thực tế không xảy ra; với phù nề của tim có khó thở, và bệnh nhân không thể nằm thấp. Với phù thận, điều này không được quan sát; tăng cân trong phù phổi mãn tính. Có một số lý do chính khiến bệnh thận gây phù nề và giữ nước
Chương 29: Phần 29. An kỳ bưng cho nàng một chén nước, "Nhiên tỷ, chúng ta thật sự mặc kệ yến tổng sao?". Tả minh nhiên: "Tìm chút an bảo, lại mua chút đồ uống đưa đi xuống.". Chờ đến an kỳ đem người từ phóng viên đôi vớt đi lên, trang bách đã cấp tả minh
Nhà buôn to, giàu, tập trung ở đây nhiều nhất". Việc buôn bán ở nơi thương cảng được tổ chức khá bài bản, khéo léo và mang tính chất kinh doanh lớn. "Những lúc bình thường người ta chuyên chở gạo thóc ra bán tại thành Phú Xuân để đổi chác hay mua sắm những
Phú Bà Xuyên Không : Thế Tử Không Dễ Lừa Gạt. Cuộc Hôn Nhân Với Boss Nhà Giàu Khét Tiếng. 586 79,260 . Chapter 16 4 Ngày Trước. Cô Vợ Của Tôi Không Dễ Bắt Nạt Mãn Cấp Trà Xanh Xuyên Không Thành Tiểu Đáng Thương. 1,026 118,951
XUYÊN QUA THÀNH NÔNG GIA NỮ [IMG] Tác giả: Hồng Bồ Vũ Editor: Ngọc Anh Convert: dnth2004 Số chương: 76 Bìa: @Xing Bairong Nguồn eBook: nghiepdu
randersporsupp1974. Trải qua hai ngày, Khâu Thiên Dương rốt cuộc đem ký ức còn lại của thanh thể Bạch Thiến Thiến sắp xếp lại rõ đình Bạch Thiến Thiến có điều kiện, cha là Bạch Tấn Bằng là người sáng lập của Mật Phong Võ, một trong những người mới nổi ở kinh đô, vậy nên cô danh xứng với thực là một thế hệ thứ hai giàu khái hai năm rưỡi trước Bạch Thiến Thiến gả cho người đứng đầu tập đoàn thực phẩm Liêu Định Hiên, từ bạch phú mỹ đại tiểu thư thăng cấp thành phu nhân nhà giàu, cuộc sống của cô có thể nói là thuận buồm xuôi gió, làm mọi người đều hâm mộ không lý mà nói có một bối cảnh hùng hậu của nhà mẹ đẻ, hơn nữa hiện giờ có thân phận là phu nhân nhà giàu ở kinh đô, Bạch Thiến Thiến hoàn toàn chính là đi ngang, nhưng người như vậy cuối cùng lại bị người khác hại Thiến Thiến sở dĩ trở nên thảm như vậy, sự tình nguyên nhân gây ra vấn đề phải bắt đầu từ khi cô 18 đó Bạch Thiến Thiến vừa mới tốt nghiệp cao trung, theo cha đi tham gia một buổi tiệc rượu, ở đó cô đã gặp Liêu Định Hiên và đối hắn nhất kiến chung tình. Bạch Thiến Thiến là cô gái chủ động. Tất nhiên gặp người đàn ông ưa thích phải chủ động tấn công, vì vậy cô ở đây nhận thức được Liêu Định Hiên, ngày hôm sau liền đối với hắn triển khai tấn công kịch liệt. Tuy nhiên, Bạch Thiến Thiến dùng tất cả thủ đoạn đối với Liêu Định Hiên nhưng hắn vẫn như cũ không dao động. Mặc kệ cô hao tổn tâm cơ như thế nào, Liêu Định Hiên trước sau cũng không muốn liếc mắt nhìn cô một cái. Liên tục ở trước mặt hắn bị sỉ nhục không khiến cô bỏ cuộc mà ngược lại làm tình cảm của cô đối hắn thêm cố giác tuyệt vọng này khiến Bạch Thiến Thiến vô cùng đau đớn, thế cho nên mẹ kế Trương Minh Diễm cùng em gái cùng cha khác mẹ Bạch Diên đưa ra cho cô một kế sách tồi tệ, vậy mà cô cũng không chút do dự làm tới đây liền không thể không giới thiệu một chút mẹ kế của Bạch Thiến Thiến và em gái cùng cha khác mẹ này là hai đóa kỳ ba. Trương Minh Diễm là tiểu tam mà cha của Bạch Thiến Thiến nuôi ở bên ngoài, cho đến khi mẹ của Bạch Thiến Thiến qua đời, mới được Bạch Tấn Bằng đưa về Bạch gia, mà Bạch Diên chính là con gái của Trương Minh Diễm cùng Bạch Tấn BằngNói tới Trương Minh Diễm cũng thật là thủ đoạn lợi hại, bà ta vào Bạch gia chưa đến hai năm liền đem người Bạch gia từ trên xuống dưới ngoan ngoãn dễ bảo, đặc biệt là Bạch Thiến thật ngay từ đầu Bạch Thiến Thiến cũng rất chán ghét người mẹ kế này, sau lại cũng dần dần bị sự "Ôn nhu thiện lương" "Nhu hòa hào phóng" của bà ta đả động, thế là dần dần thân thiết với bà ta còn hơn cha Minh Diễm thấy Bạch Thiến Thiến thân cận với mình liền bắt đầu đối cô tiến hành tẩy não. Bà ta đã thành công châm ngòi ly gián quan hệ của Bạch Thiến Thiến với cha và chị gái ruột của cô, làm cô nhận định cha từ nhỏ đã thiên vị chị gái chưa bao giờ thương yêu mình, do đó dần dần cô cùng cha xa cách. Mà cô cùng chị gái lớn hơn tám tuổi, vì chênh lệch tuổi tác quá lớn, từ nhỏ hai người đã không quá thân thiết, lại bị Trương Minh Diễm một bên xúi giục càng lúc càng xa. Mà Bạch Thiến Thiến đối với người mẹ kế này lại nói gì nghe nấy, hoàn toàn bị bà ta nắm trong lòng bàn tay lợi lại chuyện chính, mẹ kế và em gái cho cô một chủ ý là trực tiếp hạ dược Liêu Định Hiên, đơn giản gạo nấu thành cơm, cũng không tin Liêu gia lớn như vậy lại không cho bọn họ một cái giao ước. Bạch Thiến Thiến thế nhưng cảm thấy đây là biện pháp duy nhất, lập tức chuẩn bị một lọ thuốc, sau đó tìm cách vào bữa tiệc của Liêu Định Hiên, lặng lẽ đem thuốc bỏ vào rượu của không biết có phải hay không Bạch Thiến Thiến vận khí quá tốt, kế hoạch này thế nhưng thật sự thành công. Liêu Định Hiên đã trúng chiêu, mà Bạch Thiến Thiến với sự trợ giúp của mẹ kế thành công đem Liêu Định Hiên kéo vào khách sạn. Nhưng ngoài ý muốn chính là Liêu Định Hiên, gia hỏa này vẫn không động vào cô, uống nhiều thuốc như vậy, còn có thể bảo trì lý trí đem cô đẩy ra, cuối cùng cô một mình trong phòng còn hắn ở trong phòng tắm ngây người một Thiến Thiến có bao nhiêu mất mát là có thể nghĩ, bất quá cũng may tin tức cô cùng Liêu Định Hiên đã qua đêm vẫn là truyền đi ra ngoài. Bạch Thiến Thiến biết mình phải tiếp tục kế hoạch, đơn giản giả bộ đáng thương, lấy bộ dạng người bị hại đi Liêu gia tố nói rằng Liêu gia cũng là thật là tốt bụng, sau khi biết chuyện này họ liền tới Bạch gia cầu Thiến Thiến ban đầu còn nghĩ chuyện này chỉ sợ thất bại, bởi vì nàng rõ ràng nhớ rõ, lúc ấy bị nàng kéo vào phòng ánh mắt của Liêu Định Hiên hận không thể giết chết cô. Nhưng mà cô cũng là không có cách nào, chỉ có thể cắn răng diễn tới cùng, trên thực tế cô cũng không có cái gì nắm chắc, nhưng thật ra không nghĩ tới Liêu gia thật đúng là tới cầu Thiên Dương suy đoán, Liêu gia sở dĩ làm như vậy, thứ nhất là giữ lại thể diện của gia tộc, thứ hai Liêu gia cùng Bạch gia vốn dĩ đã lên kế hoạch hợp tác vào thời điểm đó, như thế thuận nước đẩy thuyền kết thành thông gia đối mọi người đều có chỗ lợi, đương nhiên nguyên nhân thứ hai là lớn hơn. Rốt cuộc, một người như Liêu Định Hiên, nếu không vì lợi ích lớn, hắn sẽ tuyệt đối sẽ không cưới Bạch Thiến từ đó Bạch Thiến Thiến liền trở thành Liêu phu nhân, trong thời gian đó Bạch Thiến Thiến tưởng chừng mình sẽ có cuộc sống hạnh phúc, nhưng cô chậm rãi phát hiện sinh hoạt hôn nhân không tốt đẹp như cô tưởng sau khi kết hôn Liêu Định Hiên không ở chung phòng với cô, hơn nữa một tháng khó trở về một lần, mỗi lần trở về cũng hiếm khi cùng cô nói chuyện trên một câu. Ngoài ra bạn gái cũ của Liêu Định Hiên từ nước ngoài đã trở lại, bên ngoài lời đồn đãi nổi lên bốn phía, nói là hai người nối lại tình xưa, đã sớm ở bên ngoài sống chung, Bạch Thiến Thiến cũng dần hoảng trở lại nhà mẹ đẻ, đem nỗi khổ sở của mình nói cho mẹ kế cùng em gái mà cô tín nghiệm nhất nghe. Em gái thân yêu nhất của cô Bạch Diên liền cho cô một ý tưởng, bảo cô ra ngoài tìm một người đàn ông để kích thích Liêu Định Hiên. Bởi vì không có người đàn ông nào chịu được bị vợ mình cắm sừng, cứ như vậy Liêu Định Hiên tất nhiên là có thể đem ánh mắt chú ý đến trên người côBạch Thiến Thiến cảm thấy Bạch Diên nói có lý, cô đã thực sự lên kế hoạch đi tìm một người đàn ông tới kích thích Liêu Định Hiên. Bạch Diên lại "quạt gió thêm củi" Bạch Thiến Thiến liền chọn Viên Trạch Khải- người đã theo đuổi đến cái này Viên Trạch Khải, hắn ở kinh đô lịch sử đen quả thực ba ngày ba đêm đều nói không xong, hắn ở kinh đô nổi danh là hoa hoa công tử, thường xuyên xuất hiện trên giải các tiêu đề giải lý do gì Bạch Thiến Thiến muốn chọn hắn, đương nhiên cũng là chủ ý của Bạch Diên, cô ta nói chính là bởi vì sự nổi tiếng của hắn, nếu cô cùng hắn ở bên nhau, tự nhiên càng có lực sát thương Thiến Thiến có lẽ cũng là "Cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng", thật sự cùng hoa hoa công tử này ở bên điều cô mong đợi là Liêu Định Hiên chịu kích thích tới tìm cô lý luận sự tình cũng không có xuất hiện. Thay vào đó hắn ngược lại càng không thường xuyên về nhà, mà những tin đồn về hắn cùng hắn bạn gái cũ thậm chí còn nhiều chỉ có như thế, bởi vì cùng cái hoa hoa công tử đi cùng nhau, thanh danh của cô cũng là xuống dốc không phanh. Phải biết rằng đàn ông kết hôn ở bên ngoài có nữ nhân, đó là biểu hiện của năng lực, mà phụ nữ kết hôn ở bên ngoài có nam nhân đó chính là hạ tiện, không bị kiềm Thiến Thiến trong lúc nhất thời liền trở thành trung tâm bát quái ở kinh đô, mỗi ngày bị người ta chọc cột sống nghị luận, mà cha cô Bạch Tấn Bằng tức giận đến thiếu chút nữa đem cô giết cùng tổ tông tạ tội. Bạch Thiến Thiến thấy biện pháp này không dùng được, hơn nữa Liêu Định Hiên đã không về nhà sau một thời gian dài. Trong tuyệt vọng, cô muốn đi công ty tìm hắn, hy vọng có thể cùng hắn nói chuyện thật tốt, cùng hắn nhận sai, sau đó hai người đều mặc kệ chuyện cũ năm xưa, nếu đã kết hôn thì phải chung sống tốt với là cô không nghĩ tới, cô thế nhưng ở trong văn phòng của Liêu Định Hiên gặp phải bạn gái cũ của hắn, phải biết rằng cô ta chính là cái gai trong mắt Bạch Thiến Thiến. Ngay lúc này cô ta lại xuất hiện ở trong văn phòng của chồng mình, cô có bao nhiêu tức giận là có thể hiểu nữa bạn gái cũ của Liêu Định Hiên cũng không phải cái đèn cạn dầu, một chút cũng không tự giác ngộ mình là tiểu tam. Một bên giả vờ đáng thương, một bên sử dụng lời nói kích thích Bạch Thiến Thiến, chọc giận cô. Bạch Thiến Thiến dưới sự giận dữ liền muốn động thủ đánh cô ta, bàn tay còn chưa rơi xuống trên mặt ả, đã bị vị bạn gái cũ "Thất thủ" này đẩy một chút. Trùng hợp là đầu của Bạch Tinh Tinh đập mạnh vào góc bàn, lập tức chảy máu rồi bất tỉnh nhân mắt ra một lần nữa, chủ nhân của thân thể này đã thay đổi linh hồn, đối với Bạch Thiến Thiến thật sự, đương nhiên không cần hoài nghi cô ấy sớm đã Thiên Dương dựa vào giường bệnh và nhìn lên trần nhà, Bạch Thiến Thiến thật sự đã ra đi hoàn toàn để lại cho cô một cục diện rối rắm còn chờ cô tới thu mà nghĩ lại, đối với cô mà nói, có thể được trọng sinh, có thể lại nhìn thấy ánh mặt trời, được hít thở không khí trong lành một lần nữa và lại cảm nhận được niềm hạnh phúc khi trở thành một người tự do, cô cũng đã kích động đến mức muốn dở mái rắc rối này so với việc tái sinh căn bản không tính là cái động phát ra từ cửa truyền đến hai tiếng không nhẹ không nặng, Khâu Thiên Dương, hiện giờ cũng chính Bạch Thiến Thiến thu hồi suy nghĩ, khụ một tiếng nói "Vào đi"Tiến vào chính là một người đàn ông đẹp trai, đẹp đến mức độ nào, ngay cả kiếp trước cô thường nhìn thấy khuôn mặt của con quỷ kia nhưng bây giờ khi lần đầu tiên nhìn thấy hắn cô vẫn là bị hắn làm cho hơi ngạc mặt trắng trẻo, không có quá nhiều góc cạnh trên gương mặt. Một đường cong nhẹ nhàng vẽ từ cái trán rồi tập trung ở cằm, sóng mũi thẳng như được một người thầy bậc nhất tạo ra, được điêu khắc cẩn thân, lập thể rõ ràng, đôi mắt đen và sáng đó dường như chứa đựng đầy những ngôi sao, chỉ xem một cái liền sẽ bị hãm sâu trong ăn mặc một bộ trang phục đơn giản giản dị, dù vậy cũng không che được ánh hào quang mà gương mặt mang lại cho hắn, hắn vừa đi vào phòng, chung quanh dường như phảng phất sáng tay hắn mang theo một cái túi, trong túi mang một hộp cơm và một chai sữa nóng. Hắn đi đến mép giường, động tác thuần thục đem bàn trên giường đẩy ra, đặt hộp cơm trên bàn mở ra cái nắp, lại đem chiếc đũa sửa sang lại tốt rồi đặt ở trước mặt cô, cắm ống hút vào bình sữa nhét vào trong tay xong hết thảy lúc này mới ngồi ở mép giường hỏi cô "Có tốt hơn chút nào không?""Khá hơn nhiều." Bạch Thiến Thiến đáp một câu liền bắt đầu ăn cơm, cô cũng thật là đói ngồi ở đầu giường cũng không có nói nữa, động tác tự nhiên xốc lên cái chăn trên chân cô lên, đem một chân cô cầm lấy tới đặt ở trên đùi hắn, động tác ôn nhu giúp cô mát Thiến Thiến lại như bị đâm, vội vàng đem chân lùi về, mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn hắn, nhưng biểu cảm của hắn lại so với cô còn kinh ngạc nhướn mày, kia một đôi mắt mờ mịt nhàn nhạt hơi nước, thuần lương lại vô tội, nhìn qua quả thực miễn bàn có bao nhiêu câu Thiến Thiến vội vàng phục hồi tinh thần lại, ho khụ một tiếng hòa hoãn sắc mặt, lúc này mới dường như không có việc gì bắt đầu ăn cơm, "Không có gì, ngươi về sau không cần lại làm những việc này."Cô cũng không nhìn hắn, nhưng hắn tựa hồ vẫn luôn ở trên người cô đánh giá, Bạch Thiến Thiến cũng không để ý nhiều như vậy, vẫn như cũ bình tĩnh ăn cơm. Cũng không biết qua bao lâu, cô nghe được hắn tựa hồ nhẹ nhàng thở dài, sau đó đứng dậy đi đến một bên trên sô pha ngồi xuống, cầm tạp chí trên ghế sô pha lên Thiến Thiến lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một này là tài xế kiêm vệ sĩ của Bạch Thiến Thiến đời trước tên là Lê Chi An, bất quá trừ việc đó ra hắn còn kiêm một số công việc, tỷ như công cụ sai vặt của Bạch Thiến Thiến, mát xa miễn phí, máy giặt miễn phí, thỉnh thoảng còn muốn đảm đương đầu bếp và bảo mẫu của Thiến Thiến yêu cầu hắn làm cái gì hắn liền làm cái đó, hơn nữa không hề nửa câu oán hận, làm không biết mệt, hắn đưa ra lý do là Bạch Thiến Thiến đã từng cứu hắn khi hắn gặp nạn, vì cô hắn làm cái gì đều vậy Lê Chi An trở thành người đáng tin cậy nhất của Bạch Thiến Thiến ngoài mẹ kế cùng muội nhiên, tín nhiệm hắn chính là Bạch Thiến Thiến đời trước, còn về phần cô, cô không tin ai ngoài chính mình.
Bạn đang đọc truyện Xuyên Thành Phu Nhân Nhà Giàu của tác giả Yên Tần. Sau khi xuyên qua Tạ Minh Nhiên nghiêm túc nghĩ đến tình cảnh bản thân lúc này, nhịn không được trốn trong chăn lén cười thành tiếng—Quản kịch bản mấy người thế nào làm gì, dù sao tôi vừa có tiền lại vừa xinh nguyệt quang lòng dạ hiểm độc? Bạch Liên rất trà xanh? Thân thích cực phẩm?Tạ Minh Nhiên bày tỏ, cơm hộp đã chuẩn bị sẵn, thêm đồ cũng không tăng giá, hoan nghênh đến yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Chí Tôn Chiến Thần hay Ái Tình Chuyển Kiếp.
Chương 8 Trà xanh xuất hiện Editor Bonnie Dựa vào chuyện trời biết đất biết tôi biết cô không biết, Tả Minh Nhiên tặng cho trợ lý trang phục một ánh mắt đã không tin tưởng tôi mà cô còn nói bậy nói bạ, khẳng định dạ dày mình bé lắm, hoàn toàn không tồn tại chuyện ăn nhiều. Dù sao Yến Vân Dương không có ở đây, ai có thể chứng minh buổi sáng cô không chỉ ăn ba cái bánh bao, một cái trứng luộc và ăn một chén cháo trắng lớn chứ? Tả Minh Nhiên nói chắc chắn như vậy, trợ lý trang phục dù có nghi ngờ cũng không thể búng vào bụng cô xem cô đã ăn cái gì, đành phải uyển chuyển nhắc nhở "Ống kính sẽ phóng đại những khuyết điểm của chị, bây giờ chúng ta thấy vậy nhưng khi lên hình sẽ thấy rất khác, ở hiện trường còn có mấy vấn đề về ánh sáng góc quay chụp nữa, coi như những chi tiết không… rõ ràng nhất cũng sẽ dễ bị người khác phát hiện, cũng có thể bị khoa trương phóng đại." Lúc nói những lời này, ánh mắt trợ lý trang phục rơi lên bụng không nổi rõ của Tả Minh Nhiên, tuy chưa nói gì, nhưng còn hơn là đã nói. Nhưng Tả Minh Nhiên da mặt dày, không những không đỏ mặt, còn có thể cây ngay không sợ chết đứng mà kiếm cớ cho mình, "Hôm qua chị ngủ hơi trễ, không ngủ đủ, hôm nay bị phù một chút." Trợ lý trang phục "..." Lừa quỷ à? Có ai bị phù mà chỉ phù ở bụng không hả…! Trợ lý trang phục oán niệm nhìn Tả Minh Nhiên, thấy cô không có chút xấu hổ nào, quay người kéo Mao Mao ra bàn cách "khử phù nề" hiệu quả. Còn lại một mình Tả Minh Nhiên ở trong phòng thay đồ, tự thưởng thức dáng người xinh đẹp của mình trong gương, Tả Minh Nhiên chân thành nói "Được đó, vụ này buôn bán có lời rồi." Mặc dù đời trước thể trạng cô ăn thế nào cũng không mập, nhưng so sánh với dáng người ma quỷ của Tả Minh Nhiên vẫn còn kém xa một đoạn, nhớ ngày đó cô quản miệng cỡ nào, tập thể dục cỡ nào cũng đều không thành công, hôm nay xuyên vào trong sách, vậy mà cần cái gì có cái đó. Chuông điện thoại di động vang lên, Tả Minh Nhiên xốc tầng tầng lớp lớp quần áo trên ghế, vừa tìm được điện thoại, đã nghe thấy tiếng gõ cửa ngắn ngủi. Lúc này mà đến thì chỉ có nhân viên công tác, Tả Minh Nhiên đang mải mê đọc tin nhắn không thèm nhìn lên nói “Vào đi.” “Là tôi.” Không có ai mở cửa, giọng một người đàn ông truyền qua từ cánh cửa, dừng một chút, người đàn ông nói "Hiện tại có được hay không?" Nghe âm thanh này, Tả Minh Nhiên khiếp sợ thiếu chút nữa đã quăng luôn cái điện thoại, không xác định hỏi "Yến Vân Dương?" “Ừ.” Nhận được câu trả lời khẳng định, Tả Minh Nhiên xách váy lên đi qua mở cửa cho anh. Trên hành lang yên tĩnh, chỉ có mình Yến Vân Dương đứng ngoài cửa. Nhìn thấy anh, Tả Minh Nhiên không khỏi nghĩ đến lời nói hai mươi phút trước của mình, quả nhiên làm người không thể nói năng tào lao, lỡ trùng hợp gặp người trong cuộc, tình cảnh xấu hổ này chỉ có trường hợp đi nhầm nhà vệ sinh là so sánh được. Ho hai tiếng làm ra vẻ tự nhiên, Tả Minh Nhiên hỏi "Anh đến khi nào vậy?" Dáng người Yến Vân Dương rất cao, Tả Minh Nhiên mang giày đế bằng đứng cạnh anh thì chỉ cao đến vai anh, hai người một người đứng trong cửa một người đứng ngoài, khoảng cách không xa, Yến Vân Dương phải cúi đầu mới và Tả Minh Nhiên phải ngẩng đầu thì hai người mới đối mặt với nhau. "Vừa mới." Lời nói đảo qua trong miệng, khi ra ngoài lại thay đổi. Tuy không biết tại sao khi mấy người kia ra ngoài anh lại trốn họ, nhưng nhìn Tả Minh Nhiên trước mặt, Yến Vân Dương cảm thấy mình đã tìm ra lý do. Dễ nhận thấy Tả Minh Nhiên nhẹ nhàng thở ra "Vậy à…" Ánh mắt Yến Vân Dương rơi vào bờ vai vì cô buông lỏng mà rũ xuống, nhớ tới vừa rồi người này còn thề son sắt rằng mỗi ngày chỉ đều ăn rau quả, trong mắt hiện lên sự vui vẻ. Tả Minh Nhiên suy nghĩ, nếu Yến Vân Dương đến sớm hơn mấy phút, khi Mao Mao và trợ lý trang phục đi ra ngoài sẽ gặp anh, khi đó họ sẽ nói cho cô hay, mà không phải là im lặng đi luôn. Xác định được Yến Vân Dương không nghe thấy gì Tả Minh Nhiên lập tức thoải mái hơn, dựa vào khung cửa hỏi "Sao anh lại ở chỗ này? Không phải anh đi làm sao?" Sau khi chạy xe đi không lâu, Yến Vân Dương vòng xe trở lại, anh đưa cái vòng tay cẩm thạch trong tay ra trước mặt Tả Minh Nhiên, "Vòng tay của cô bị rơi." Vòng tay bằng bạc, phía trên khảm mười mấy viên ngọc thạch kích thước giống nhau, tay nghề rất tinh xảo, ngay cả khi không có ánh sáng, cũng có thể nhìn ra ánh sáng chói loá đặc biệt của ngọc thạch. Nhìn thấy vòng tay, Tả Minh Nhiên có chút mờ mịt, "Nhưng hôm nay tôi không đeo vòng tay.” Cô không có thói quen mang đồ trang sức, huống hồ vì để thử lễ phục thuận tiện hơn, style quần áo hôm nay của cô thiên về hướng thoải mái hơn, đeo một chiếc vòng tay đẹp đẽ như vậy không hợp thời trang, "Có phải là có ai làm rơi trên xe anh không?" Yến Vân Dương nhìn cô thật kĩ, "Không có." "Chắc chắn như vậy à?" Tả Minh Nhiên nhíu mày, cầm lấy vòng tay lật qua lật lại xem. Yến Vân Dương thản nhiên nói "Chỉ có cô từng ngồi qua ghế tay lái phụ." Động tác cầm vòng tay của Tả Minh Nhiên khựng lại, nâng mí mắt lên nhìn về phía anh, Yến Vân Dương mặt không đổi sắc, ý cười ôn hoà đọng trên mặt, cách ba mét vẫn có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của người đàn ông. Từ chối cho ý kiến khẽ gật đầu, Tả Minh Nhiên cất vòng tay đi, nói tránh đi "Tôi không nhớ rõ mình có cái vòng tay như vậy không, để lát nữa tôi hỏi trợ lý, nếu không phải thì tôi sẽ trả lại cho anh." Nhìn dáng vẻ không để ý của cô, Yến Vân Dương như có điều suy nghĩ hạ mắt xuống, che giấu ánh mắt vui vẻ. Chủ nhân của chiếc vòng tay vẫn chưa tìm được, ngược lại là cửa của phòng thay đồ bên cạnh mở ra, Quan Tâm Nhị và trợ lý của cô ta vừa cười nói vừa đi ra. Tả Minh Nhiên nghe tiếng nhìn sang, thấy lễ phục Quan Tâm Nhị mặc trên người, mi mắt lập tức giật mạnh. Dưới tình huống bình thường, tất cả những ngôi sao nữ cùng xuất hiện trên cùng một sân khấu, đều cố gắng tránh bị đụng kiểu dáng và màu sắc quần áo, một là vì tránh trường hợp đụng hàng gây xấu hôt, hai là tránh cho bị người ta mang ra so sánh. Lễ phục của Quan Tâm Nhị là loại váy ren tutu dài đến bắp chân, kiểu dáng trẻ trung, có sức sống, cho dù có hoa lệ quá, nhưng phong cách tổng thể lại nghiêng về phong cách công chúa thanh thuần xinh đẹp, trái ngược hoàn toàn với Tả Minh Nhiên mặc váy dài mang phong cách retro nhẹ nhàng, đằm thắm. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ màu sắc trang phục, đều là màu xanh da trời, thậm chí phần ren trên vai và váy cũng quá quen thuộc. Nếu không phải lễ phục trên người mình vẫn chưa cởi ra, Tả Minh Nhiên cũng sẽ nghi ngờ có phải Quan Tâm Nhị lấy lễ phục của nàng sửa lại hay không. Cùng lúc, Quan Tâm Nhị cũng chú ý tới Tả Minh Nhiên đứng ở cửa, nhìn thấy lễ phục trên người cô, đáy mắt Quan Tâm Nhị lướt qua một tia hung ác. Nhưng mà mục tiêu bây giờ của cô ta không phải là Tả Minh Nhiên, khoé mắt nhìn thoáng qua bóng dáng người đàn ông đứng ở hành lang, Quan Tâm Nhị hít sâu một hơi, sau đó hét to lên như đã thấy cái gì đó đáng sợ lắm, lạnh run trốn ra phía sau trợ lý. Tiếng hét chói tai nhanh chóng thu hút những người khác, nhân viên công tác bị doạ không nhẹ, vội vàng lao tới hỏi "Sao thế? Sao thế? Đã xảy ra chuyện gì? Cháy hả?" Nghe thấy tiếng động Mao Mao cũng khẩn cấp chạy tới, chẳng qua khi thấy Tả Minh Nhiên bên cạnh Yến Vân Dương thì dừng bước, kéo quần áo của trợ lý trang phục chưa hiểu rõ đứng ở bên ngoài cách vài bước, "Không có việc gì, chúng ta không cần vào." Tả Minh Nhiên ôm cánh tay, nghe nhân viên công tác hỏi thăm, hất cằm về phía Quan Tâm Nhị, "Tôi không biết, hỏi cô ta đi." Bị mọi người vây quanh quan tâm Quan Tâm Nhị dáng vẻ giật mình hoảng sợ lã chã sắp khóc, cúi đầu, nhỏ giọng nói "Tôi… tôi vừa thay quần áo xong, không nghĩ tới trong hành lang có đàn ông, thật xin lỗi, đã khiến mọi người phải lo lắng." Nói xong, Quan Tâm Nhị cúi người xin lỗi mọi người. Tả Minh Nhiên im lặng liếc mắt, duỗi ngón tay chọt chọt Yến Vân Dương bên cạnh, nói nhỏ "Anh nghe thấy không, là tại anh đó." Yến Vân Dương vuốt vuốt mũi, không nói lời nào. Trận này làn không ít người tụ đến, ngay cả Ôn Phỉ Phỉ cũng đi ra khỏi phòng thay đồ của mình, thấy dáng vẻ ngượng ngùng của Quan Tâm Nhị, tiến lên nắm chặt tay cô ta ăn ủi "Không có việc gì không sao, đừng khóc, chúng tôi biết cô không cố ý." Tả Minh Nhiên nghe mà thấy ê răng, nhịn không được châm biếm, "Không phải cố ý mà là cố tình." Biết là sợ bóng sợ gió một hồi, nhân viên công tác bận rộn lập tức tản ra, có người tò mò người đàn ông bên cạnh Tả Minh Nhiên, vừa mới mở miệng hỏi, đã bị kéo đến một bên, đồng nghiệp thần thần bí bí nói "Cái này mà cũng không biết, nhìn xem hot search trên Weibo bây giờ là gì!" Ôn Phỉ Phỉ định kéo Quan Tâm Nhị đi, nhưng chưa đạt được mục đích, Quan Tâm Nhị chỉ có thể bỏ Ôn Phỉ Phỉ vướng bận sang một bên, xin lỗi nói "Phỉ Phỉ, tớ hù dọa đến người khác, vẫn phải đến nói lời xin lỗi." Ôn Phỉ Phỉ nhìn thoáng ra sau, nhếch miệng nói "Ai có thể doạ cô ta chứ.., nói cô ta doạ người khác còn thấy được." Quan Tâm Nhị khẽ nhíu mày, giọng nói vẫn nhỏ nhẹ "Có gì cũng không nên nói như vậy, dù sao tất cả mọi người đều làm chung một chỗ, phải hòa bình sống chung mới đúng." "Được rồi được rồi, tôi thua cô rồi." Ôn Phỉ Phỉ bất đắc dĩ vung tay, "Tâm Nhị cô quá lương thiện rồi, được rồi, cô đi đi, tôi không muốn nói chuyện với cô ta đâu." Quan Tâm Nhị nhìn Ôn Phỉ Phỉ cười cảm kích "Cảm ơn cậu nha Phỉ Phỉ." Đợi đến khi mọi người đi gần hết, Quan Tâm Nhị mới xoay đầu lại, cẩn thận nhìn về phía Yến Vân Dương. Tuổi Quan Tâm Nhị không lớn lắm, khuôn mặt nhỏ bằng lòng bàn tay, mái tóc dài bồng bềnh, cô ta từng được mệnh danh là hoa hậu giảng đường khi mới ra mắt. Nhưng trong ngành giải trí mãi mãi không thiếu tuấn nam mỹ nữ, Quan Tâm Nhị xuất hiện giống như ném một viên đá vào biển rộng, dù có gợn sóng thì cũng nhanh chóng biến mất không còn gì nữa. Thời gian sau khi ra mắt Quan Tâm Nhị đều không nhận được tài nguyên tốt, cho dù người đại diện đã từng khuyên cô ta nên tĩnh tâm trầm tĩnh, không lấy được tài nguyên thì nói gì cũng uổng công. Nhân vật phim truyền hình lần này là do bản thân cô ta thông qua một nhà sản xuất mà có được, sau khi người đại diện biết được cái gì cũng không nói, quả nhiên đã chấp nhận cách làm của cô ta, nhưng mà năng lực của nhà sản xuất kia có hạn, cho cô ta một nhân vật cũng chỉ là một nhân vật nữ số 4 không có chút cảm giác tồn tại nào, muốn có thêm nhiều tài nguyên hơn nữa, chỉ có thể thay đổi con đường đi. Do dự đi về phía trước hai bước, Quan Tâm Nhị cắn môi dưới, vành mắt hơi đỏ nhìn Yến Vân Dương, ngoài miệng lại điềm đạm đáng yêu nói "Chị Nhiên, em xin lỗi, vừa rồi đã hù dọa chị rồi." Tả Minh Nhiên vốn định làm người qua đường, quăng cục diện rối rắm cho Yến Vân Dương, kết quả Quan Tâm Nhị lại nhắc tên cô, không khách sáo trả lời lại "Đúng đó, cô cũng biết mình đã hù dọa tôi, vậy cô muốn trả lỗi thế nào?" "Trả lỗi?" Quan Tâm Nhị hoàn toàn không ngờ tới Tả Minh Nhiên lại ra chiêu không đúng bài như vậy. "Nếu không thì sao?" Tả Minh Nhiên lạnh lùng nhìn cô ta, "Nếu như xin lỗi, đều sử dụng mồm mép qua loa là xong, không cần phải trả giá, vậy làm được gì?" Quan Tâm Nhị nhận được ánh mắt nghiêm khắc của Tả Minh Nhiên, không tự chủ được mà nấc nụt, ý thức được mình xấu mặt, Quan Tâm Nhị vội vàng che miệng lại, cũng mặc kệ cô ta hít sâu thế nào, hết tiếng nấc này đến tiếng nấc khác liên tục phát ra từ miệng cô ta, làm cho cô ta không thể nói được một câu hoàn chỉnh. Tả Minh Nhiên suy ngẫm nói "Không phải cô chỉ nói suông cho có thôi chứ?" Ánh mắt Quan Tâm Nhị nhìn về phía Yến Vân Dương như chứa thêm ý cầu cứu, trong lòng cô ta biết rõ, đàn ông thích nhất chính là những cô gái nhỏ thanh thuần như cô ta, đặc biệt là khi… khi cô ta bất lực nhất, có thể… khơi dậy ý định muốn bảo vệ của bọn họ. Hôm nay có thể nhìn thấy Yến Vân Dương là chuyện ngoài dự đoán, cho dù Tả Minh Nhiên có ở đây, Quan Tâm Nhị cũng không muốn buông tha cơ hội này, dù là bí quá hóa liều cũng được, chỉ cần leo được lên người Yến Vân Dương, cuộc sống sau này của cô ta sẽ tốt hơn nhiều. Dù sao, cái gọi là vợ chồng của bọn họ đều là giả, Tả Minh Nhiên không thích Yến Vân Dương chút nào, bên cạnh Yến Vân Dương có bao nhiêu người phụ nữ, Tả Minh Nhiên cũng sẽ không quan tâm. Quan Tâm Nhị tràn đầy hi vọng nhìn về phía Yến Vân Dương. "Vợ của tôi nhát gan." Yến Vân Dương đã mở miệng, nhưng mà không giống như ý muốn của Quan Tâm Nhị, anh vươn tay ra ôm lấy vai Tả Minh Nhiên, nhìn cô, cưng chiều nói "Tôi không hi vọng có bất kỳ ai làm cô ấy đau lòng." Quan Tâm Nhị thần hồn phách lạc rời khỏi, trợ lý ở bên cạnh đỡ vai cô ta, dù là như thế, Quan Tâm Nhị bước đi vẫn thất tha thất thểu, giống như một giây sau sẽ ngã nhào. Cho dù cuối cùng Tả Minh Nhiên không có đưa ra yêu cầu gì, nhưng trong lòng Quan Tâm Nhị hiểu rõ, mình hoàn toàn xong rồi. Đắc tội Tả Minh Nhiên, Yến Vân Dương ngay cả ánh mắt dư thừa cũng không cho cô ta, đi vào phòng thay quần áo, Quan Tâm Nhị rốt cuộc không nhịn được ngã nhào xuống đất. Trợ lý gấp đến độ cuống lên, không ngừng hỏi "Làm sao bây giờ? Có phải gọi điện thoại cho anh Vương không? Chúng ta sẽ không bị nhốt lại rồi bị giết chứ?" Anh Vương là người đại diện của Quan Tâm Nhị, vẫn luôn không đồng ý với cách làm của cô ta, hôm nay cô ta tự ý làm, còn làm hư chuyện, nếu để cho anh Vương biết, nhất định cô ta sẽ bị vứt bỏ. Ngăn trợ lý đang muốn gọi điện thoại cho anh Vương lại, Quan Tâm Nhị giật lấy điện thoại, mặt mày tái nhợt tìm một số điện thoại trong danh bạ, điện thoại nhanh chóng được kết nối, không đợi người kia nói chuyện, Quan Tâm Nhị đã lạnh lùng nói "Thang Văn Bân, anh dám gạt tôi?" Suy nghĩ tác giả Yến Vân Dương Tuy không biết vì sao nhưng khi nhìn Tả Minh Nhiên diễn kịch rất sung sướng. Tả Minh Nhiên … Có bệnh. Cảm ơn thiên thần nhỏ đã bình chọn cho mình hay tưới dung dịch dinh dưỡng ~
Chương 2 Tán gẫu mà thôi Editor Bonnie Những kí ức hỗn loạn trong đầu cô dần liên kết lại thành manh mối rõ ràng, Tả Minh Nhiên ngã ngửa trên chiếc ghế sofa êm ái, trên đầu cô là một chiếc đèn chùm chói lọi, ánh đèn chói lọi chiếu thẳng vào mắt, đến khi một đốm xanh tím hiện ra trước mặt cô, cô mới dùng tay che hai mắt lại, trầm mặc xoay người đi. Xuyên không cũng không giải tỏa được sự mệt mỏi về thể chất và tinh thần cô, từ khi bắt đầu đã căng thẳng tập trung tinh thần cao độ, Tả Minh Nhiên cảm thấy cả người sa vào trong một sự mệt mỏi không thể thoát ra được. Không ai cho cô biết vì sao cô lại đến đây, mà Tả Minh Nhiên ban đầu đã đi đâu, nếu tất cả những điều này không phải là một giấc mơ, sau này cô sẽ không còn là Tả Minh Nhiên sau khi tốt nghiệp đại học thì dựa vào sáng tác để sống, mà là nữ ngôi sao gả vào nhà giàu có Tả Minh Nhiên. Vận mệnh dường như đang chơi đùa giữa cuộc sống của hai người. Nửa giờ sau, chuông cửa vang lên, Tả Minh Nhiên lau mặt, lê bước đi mở cửa, đứng bên ngoài là một cô gái trẻ tuổi, chính là người đại diện của Tả Minh Nhiên Thời Song Hạ. Dáng người Thời Song Hạ không cao, tóc ngắn trông có vẻ giỏi giang, đáng tiếc gương mặt từ bé đã có nét trẻ con, cho dù có nghiêm mặt cũng chẳng thấy được nét nghiêm túc. Nhưng ở chung đã lâu, sẽ biết Thời Song Hạ là một người đại diện có năng lực nghiệp vụ ưu tú. Trong cốt truyện của tiểu thuyết, sau này Thời Song Hạ trở thành người đại diện của nữ chính Ân Như Tâm, điều này làm Tả Minh Nhiên bất mãn rất nhiều, lại thêm sau này Tả Minh Nhiên gây chuyện, hai người càng đi càng xa, cuối cùng mỗi người đi một ngả. Nhưng mà cho dù như vậy, khi Tả Minh Nhiên thất thế, người nguyện ý giúp đỡ cô như trước chính là Thời Song Hạ. Mời người vào nhà, Tả Minh Nhiên chỉ chỉ vào bể cá, nói thẳng vào bể cá “Cá sắp chết.” Nghĩ nghĩ, cô lại bổ sung thêm "80 vạn một con đó.” Ban đêm khuya khoắt bị gọi đến cả ngụm nước cũng không kịp uống Thời Song Hạ nghe vậy thì hít một hơi, là một người đại diện đủ tư cách có năng lực, cô không hề muốn ngày hôm sau cá của Tả Minh Nhiên sẽ xuất hiện trên hot search như vậy. Bận rộn hơn hai giờ, hai người mới hoàn thành việc thay hết nước cho bể cá. Bút máy được vớt lên, để lại lên bàn, Thời Song Hạ thở phì phò ngồi xuống ghế sofa, nhận ly nước Tả Minh Nhiên đưa đến uống một ngụm lớn, “Không phải em là người đau lòng mấy con cá kia nhất sao? Lúc trước không mua không được, người khác đụng chạm một chút em đã căng thẳng lo lắng rồi, sao lại ném bút máy vào trong đó?” Không tiếp nhận được hoàn toàn trí nhớ, chỉ biết những nội dung phù hợp với cốt truyện chính, nghe thấy như thế Tả Minh Nhiên mới sửng sốt, thăm dò hỏi “Này là cá của em?” “Nếu không thì của ai?” Thời Song Hạ buồn cười nhìn cô, “Mấy con cá đó em đều đặt tên cho nó, chị gọi sai hai lần, còn bị em hạ lệnh cấm gặp mặt nó nữa đó.” Nói xong, Thời Song Hạ tiện tay chỉ vào một con cá, “Đó con đó, tên là Elizabeth đúng không?” Tả Minh Nhiên nhìn mấy con cá y chang nhau bơi qua bơi lại, khó khăn trả lời “Vâng… Có lẽ vậy.” Thời Song Hạ hận sắt không thể thành thép nói “Em đó nha.” Thời Song Hạ lớn hơn Tả Minh Nhiên mười tuổi, bảy năm trước trên người vô tình nhặt được Tả Minh Nhiên không nhà không cửa, nói Thời Song Hạ vừa làm cha vừa làm mẹ cũng không sai, nhưng mà Tả Minh Nhiên lại là người không khiến người khác bớt lo, cứ ba ngày hai bữa là lại gây chuyện. Giấy thỏa thuận ly hôn để trên mặt bàn, ban đầu Thời Song Hạ không có chú ý đến, bị Tả Minh Nhiên nhắc nhở một câu, mới cầm lên nhìn thử. “Em muốn ly hôn?” Thời Song Hạ từ ghế sofa bật dậy, lạnh lùng nói “Không thể, chị không đồng ý.” Tả Minh Nhiên đã sớm đoán được phản ứng của Thời Song Hạ, thấy thế cũng không ngạc nhiên, ôm đầu gối chậm rãi nói “Chị không đồng ý cũng không còn cách nào, hai bọn em vốn là vợ chồng hợp đồng, ly hôn là chuyện sớm hay muộn mà thôi.” Thời Song Hạ tức muốn hộc máu, cơn tức giận bùng nổ “Em được đó Tả Minh Nhiên, lá gan lớn không ít nhỉ! Lúc trước lén chị kết hôn, chị là người đại diện của em vậy mà lại là người cuối cùng mới biết, bây giờ mới hơn một năm, em lại bắt đầu đòi ly hôn?” Tả Minh Nhiên rụt rụt cổ, chuyện này quả thật là Tả Minh Nhiên’ làm không đúng, bây giờ người trước làm chuyện xấu, để người đến sau là cô gánh tiếng xấu thay. “Cũng không phải là sẽ ly hôn ngay bây giờ.” Tả Minh Nhiên vùng vẫy nói “Không phải là em chỉ nói trước với chị thôi sao, trước dừng chuyện marketing hai người bọn em lại, đến lúc đó khi mọi người không nhớ rõ, cũng sẽ không có ai quan tâm chuyện này nữa.” Thời Song Hạ thở không ra hơi, nhìn ba chữ “Tả Minh Nhiên” trên tờ đơn thỏa thuận ly hôn, hận không thể vặt đầu cô xuống, “Không nhớ rõ? Em cho rằng khả năng này có thể xảy ra sao? Em cho rằng trong cái giới này hàng năm có nhiều người yêu đương rồi chia tay như vậy làm gì? Chỉ cần em còn trong cái giới này một ngày, ánh mắt của người khác vẫn sẽ luôn đặt trên người em.” Nhìn Thời Song Hạ nổi giận, Tả Minh Nhiên yên lặng nuốt nửa câu đã đến miệng xuống. Thấy dáng vẻ dầu muối đều không vào của Tả Minh Nhiên, Thời Song Hạ càng thêm tức giận, uống thêm vài ngụm nước lạnh mới áp được cơn phẫn nộ trong lòng xuống, “Là ai nói ra chuyện ly hôn?” Tả Minh Nhiên nhấc tay đưa lên, “Em…” “Em!” Thời Song Hạ hít sâu một hơi, "Chuyện này sau này hãy nói, chị sẽ báo với phòng quan hệ xã hội để thay đổi phương hướng marketing cho em, nhưng mà tốt nhất trong khoảng thời gian này em nên thành thật một chút cho chị!” Tả Minh Nhiên lè lưỡi với Thời Song Hạ, nghịch ngợm nói “Dạ em biết rồi chị Thời, em sẽ thành thành thật thật." * Sáng sớm hôm sau, Tả Minh Nhiên mồ hôi đầm đìa giật mình tỉnh từ trong mộng. Cô mơ một giấc mơ, lúc đầu là cảnh tượng lúc cô ngồi trước máy tính làm việc, sau đó cảnh tượng thay đổi, cô đứng dậy từ ghế ngã thật mạnh xuống đất, đúng lúc chị họ đến thăm cô gõ cửa thấy không ai đáp lại, lấy chìa khóa dự phòng mở cửa đi vào, thấy cô đang nằm dưới đất, lập tức gọi xe cấp cứu đưa cô đi bệnh viện. Cảnh tượng lại thay đổi, cô’ tỉnh dậy trên giường bệnh từ tình trạng hôn mê, có thể ăn uống được, trông vẫn như bình thường, thậm chí còn nói cười với bố mẹ, nghiễm nhiên là cảnh gia đình hạnh phúc. Tả Minh Nhiên vẫn luôn nhìn những cảnh tượng này với thái độ là người xem, cô liều mạng muốn mở miệng nói chuyện, muốn nói cho mọi người biết người kia không phải mình, nhưng cái gì cũng không làm được. Giấc mơ đột ngột kết thúc, bộ đồ ngủ trên người cô đã thấm đẫm mồ hôi lạnh, đầu Tả Minh Nhiên toàn mồ hôi ngồi dậy khỏi giường, trước mắt vẫn là hoàn cảnh xa lạ, cô không có trở về ngôi nhà nhỏ của mình. Điện thoại di động trên đầu giường rung lên không ngừng, Tả Minh Nhiên cầm lên nhìn thoáng qua, là Thang Văn Bân gọi điện thúc giục cô ra gặp mặt. Nếu là trước đây, nhận được tin nhắn như vậy Tả Minh Nhiên’ sẽ vui vẻ biết bao nhiêu, đáng tiếc hiện tại dưới lớp vỏ này đã thay thành người khác, biết con người thật của tên tra nam, khi nghe tra nam gọi mình một tiếng Nhiên Nhiên’, nhất thời cô có chút không khỏe về mặt sinh lý. “Chúng ta đổi chỗ gặp mặt đi, đây là địa điểm.” Tin nhắn trả lời đã tới, Tả Minh Nhiên chóng mặt đứng dậy, lắc lư từng bước vào phòng quần áo. Thân là một ngôi sao, quả nhiên phòng quần áo của Tả Minh Nhiên không khiến người khác thất vọng. Hàng trăm bộ quần áo theo mùa và vô số đôi giày được đặt ngay ngắn ở vị trí tương ứng, tủ kính ở giữa chứa đầy những phụ kiện lấp lánh khác nhau và hàng tá chiếc kính râm thoạt nhìn có vẻ không thể phân biệt được. Ít có cô gái nào có thể cưỡng lại được sự rù quến này, Tả Minh Nhiên ôm ngực đứng ở cửa và lẩm bẩm “Đúng vậy, phong ba lần này sẽ có lợi.” Nơi gặp mặt là một nhà hàng Tây có tính bảo mật vô cùng tốt, có không ít ngôi sao đều đến đây ở ăn cơm. Lúc Tả Minh Nhiên tới, Thang Văn Bân đã đợi một lúc lâu, nhìn thấy cô đẩy cửa đi vào, vội vàng đứng dậy nói "Nhiên Nhiên." Tả Minh Nhiên thật sự là một chút cũng không nghĩ muốn nghe thấy hai chữ này từ trong miệng anh ta, tùy ý gật gật đầu, Tả Minh Nhiên tháo khẩu trang và mắt kính ra, ngồi xuống chỗ đối diện Thang Văn Bân. Thang Văn Bân nhỏ hơn Tả Minh Nhiên một tuổi, năm kia mới tốt nghiệp đại học, trong một lần ngẫu nhiên bị người khác đăng ảnh chụp lên mạng, kết quả không chỉ nổi tiếng, còn được cái vị đào sao phát hiện để ký hợp đồng với công ty. Cảm nhận được sự vui sướng khi nổi tiếng, Thang Văn Bân quyết định đi đường tắt, nhưng mà thời đại hiện nay, tốc độ thành công nhanh thì tốc độ nhạt nhòa còn nhanh hơn, tuy đã ký hợp đồng với công ty, nhưng không được coi trọng, độ nổi tiếng của anh ta sụt giảm với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, đúng lúc này, anh ta thấy được video clip phỏng vấn của Tả Minh Nhiên’. Lần cuối cùng hai người gặp nhau là cách đây mười năm, lúc đó Tả Minh Nhiên’ không phải tên là Tả Minh Nhiên, dáng người không cao, vừa đen vừa béo, không di truyền được chút ưu điểm nào từ cha mẹ, bất kì ai cũng không thể tưởng tượng được không lâu sau cô sẽ lột xác đột ngột, từ một con vịt xấu xí biến thành thiên nga trắng. Thang Văn Bân vốn đã quên mất một người như vậy, nếu không phải vô tình gặp trong buổi lễ trao giải, anh ta có nằm mơ cũng không nghĩ đến mình và nữ thần quốc dân đã từng là bạn tốt. Nhìn khuôn mặt đẹp đẽ của Tả Minh Nhiên, Thang Văn Bân cắn chặt răng. Nói thực lòng, không có kỹ năng diễn xuất nhưng có thể trở thành nữ diễn viên được nhiều người yêu thích, tuyệt đối không thể thiếu công lao của gương mặt này của Tả Minh Nhiên, diễm lệ nhưng không phù phiếm, quyến rũ mà lại đoan trang, 360 độ tuyệt đối không có góc chết, từ góc nào nhìn cũng đều kinh diễm. Tất cả mọi người là người trưởng thành, sao anh ta có thể không hiểu được sự ám chỉ của Tả Minh Nhiên’, nhưng cho dù có lòng thì anh ta cũng không có sức. Có thể leo lên con thuyền lớn Tả Minh Nhiên’ này tất nhiên không tệ, nhưng trên đầu cô còn cái danh phu nhân nhà họ Yến, nhà họ Yến ở Bình Thành là gia đình thế nào, cho dù là hợp đồng hôn nhân, đối phương cũng không phải là người anh ta có thể trêu chọc được. Cho nên thỉnh thoảng anh ta có thể tán tỉnh Tả Minh Nhiên’, chỉ cần không vượt qua ranh giới bạn tốt’, nhưng nếu thật sự làm điều gì đó, e rằng đến cả anh ta cũng không biết mình sẽ chết thế nào. Áp chế sự không cam lòng trong lòng lại, Thang Văn Bân lo lắng nói "Nhiên Nhiên, em nghe anh khuyên một câu nhé, hiện tại em nhất định không được ly hôn." Nghe vậy, Tả Minh Nhiên hơi cong môi, cười như không cười nhìn về phía đối phương, “Không phải lúc này? Vậy là lúc nào?” Thang Văn Bân sửng sốt, Tả Minh Nhiên trước mặt đột nhiên như biến thành một người khác, rõ ràng vẫn là gương mặt kia, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác. Tuy nhiên, Tả Minh Nhiên không hề định cho anh ta thời gian kịp phản ứng, vỗ vỗ tay, mấy vệ sĩ từ ngoài cửa đi vào, đứng thành một hàng sau lưng cô. Tả Minh Nhiên lười biếng tựa lưng vào ghế ngồi, phía sau là mấy vệ sĩ hung thần sát ác, cảnh tượng này giống như là muốn làm gì đó với người ta, Thang Văn Bân nuốt nước bọt, cảm thấy một luồng hơi lạnh từ gót chân xông lên, anh ta thật cẩn thận đứng lên, hỏi “Nhiên Nhiên, em… em muốn làm gì?” Tả Minh Nhiên chống cằm, đôi mắt đẹp híp lại, lời nói từ tốn nhưng lại làm người ta không tự chủ được mà thấy sợ hãi. “Không có việc gì, tán gẫu mà thôi." Thang Văn Bân thề rằng anh ta không muốn tán gẫu chút nào. Lời của tác giả Trong cơn mất ngủ điên cuồng, mỗi ngày tôi đều cảm thấy như mình đang nhảy liên tục vào bờ vực của cái chết Cám ơn sự ủng hộ, hihi! Tôi sẽ cố gắng cập nhật!!!
xuyên thành phu nhân nhà giàu